GAOVINA — TỪ HẠT GẠO MẸ ĐẾN TÀ ÁO VIỆT

GAOVINA — TỪ HẠT GẠO MẸ

GAOVINA — TỪ HẠT GẠO MẸ

Nghe bài viết
00:00 / 00:00

Áo dài Gaovina — Lòng biết ơn thêu vào lụa

Tôi vẫn nhớ như in những buổi trưa nắng cháy miền Trung.

Không phải cái nắng dịu dàng nên thơ. Mà là cái nắng chang chang, gió Lào hanh hao, đổ xuống mái tôn rồi dội ngược lên — cái nắng mà chỉ người Quảng Nam mới hiểu: "chưa mưa đã thấm."

Giữa cái nắng đó, mẹ tôi vẫn gánh gạo ra chợ.

Dáng mẹ gầy. Đôi vai nhỏ. Dắt chiếc xe đạp chênh chao theo từng bước chân trên con đường mòn. Tôi hay chạy ra đầu ngõ đứng nhìn — không phải để đón mẹ, mà vì tôi sợ. Sợ gánh gạo nặng quá, sợ mẹ ngã.

Nhưng mẹ tôi không bao giờ ngã.

Hạt gạo của cha, gánh nặng của mẹ

Cha tôi làm ruộng cả đời. Những hạt gạo trong gánh mẹ mang ra chợ — là kết quả của những buổi sáng cha ra đồng khi trời còn mờ tối, những buổi trưa phơi lúa dưới nắng gắt, những buổi chiều hốt lúa chạy mưa — người ướt đẫm, không biết vì mưa hay vì mồ hôi.

Tôi lớn lên từ những hạt gạo đó.

Không phải theo nghĩa bóng. Theo nghĩa đen — từng bữa cơm tôi ăn, từng ngày tôi đến trường, từng trang sách tôi lật — đều được đổi bằng những hạt gạo mà cha trồng, mẹ bán. Cha mẹ tôi hay gọi chúng là hạt ngọc trời.

Lớn lên, đi xa, tôi mang theo nhiều thứ từ quê nhà. Nhưng thứ tôi mang theo nhiều nhất — không phải cảnh vật, không phải giọng nói — mà là hình ảnh đôi bàn tay mẹ. Chai sần từ quang gánh. Nhưng mỗi tối, đôi bàn tay ấy lại nhẹ nhàng vén tóc cho tôi ngủ.

Câu hỏi theo tôi suốt những năm trong nghề

Tôi đến với nghề may không phải vì đam mê thời trang. Có lẽ đó là cơ duyên — như cách người ta gặp được thứ mình thuộc về mà không cần giải thích.

Tôi vào nghề vì tôi muốn hiểu — tại sao một tấm vải, qua đôi tay người, lại có thể trở thành thứ người ta trân trọng, giữ gìn, mặc vào những ngày quan trọng nhất đời.

Nhiều năm trong nghề, tôi đi qua nhiều loại vải, nhiều kiểu may, nhiều xu hướng đến rồi đi. Nhưng có một câu hỏi cứ theo tôi mãi — không phải về kỹ thuật, không phải về thị trường:

Làm sao để một chiếc áo mang được điều mà lời nói không nói được?

Ba hạt gạo thêu tay — Lời tri ân lặng lẽ

Gaovina ra đời từ câu hỏi đó.

Và từ hình ảnh hạt gạo — thứ bình dị nhất, thật nhất trong ký ức tôi về cha mẹ.

Trên mỗi chiếc áo dài Gaovina, chúng tôi thêu tay ba hạt gạo nhỏ. Cùng tông màu vải. Không phô trương. Không rực rỡ. Nếu không để ý, bạn có thể không thấy.

Nhưng nếu bạn chạm vào — bạn sẽ cảm được từng mũi kim.

Đó là chữ ký của lòng biết ơn. Lặng lẽ — như cách cha mẹ chúng ta vẫn thường yêu thương.

Gaovina không làm áo dài cho nhiều người

Chúng tôi làm cho những người hiểu rằng — đôi khi, điều ý nghĩa nhất không cần phải nói thành lời. Đôi khi, chỉ cần mặc lên người một tà áo dài, với ba hạt gạo thêu tay nơi cổ tay —

Và mẹ biết…

Gaovina — Từ hạt gạo miền Trung.

Lòng biết ơn thêu vào lụa.

Xem bộ sưu tập đầu tiên →